Hòa Bình Picture. Được tạo bởi Blogger.
 

Chèo thuyền cao su trên sông Đà

Thứ 5-30/06/2011.
..4h chiều, ngồi quán trà đá ở Bách hóa Thanh Xuân đợi một người bạn để lấy tài liệu, Hà Nội vừa qua đi những ngày mưa tầm tã do ảnh hưởng từ cơn bão..Mọi cái đã sáng sủa hơn. Bùng binh Khuất Duy Tiền vẫn ào ào người xe lùng sục từ khắp các ngả đường...

...Thế giới đang bước đi rất nhanh...Nhưng có thể nó vẫn bỏ quên một người: có vẻ đó là tôi. Tôi vẫn cảm thấy thật u ám, buổi nói chuyện với bố mẹ cuối tuần trước vẫn hiển hiện trong đầu tôi. Sau 7 năm, tôi ngồi đối diện với bố mẹ mình, vẫn tại ngôi nhà của bố mẹ tôi ở quê, vẫn vị trí đặt bộ bàn ghế đó, nhưng lần này tôi đang cố bảo vệ điều ngược lại so với 7 năm trước đây. 

...Bố bảo mẹ dạo này hay buồn..."Bố, con biết, nhưng phải đối diện với sự thật và làm điều đúng đắn...con không biết mẹ có vui được không nếu con sống phần đời còn lại trong mệt mỏi. Con không biết quyết định của mình lúc này sẽ ra sao, con không thể biết được tương lai của mình...Nhưng điều con chắc chắn: Sẽ không thể tiếp tục được nữa"...Chúng tôi kết thúc câu chuyện trong không khí nặng nề....

...Tôi vẫn ngồi đợi bạn và ngắm dòng người ngược suôi, tự nhiên chán hẳn làm việc...Tôi muốn tránh xa thế giới ồn ào...Tôi dốc toàn bộ tiền còn trong ví mua một chiếc thuyền cao su.

Tôi đã có một giấc mơ, tôi chèo thuyền trên dòng sông trăng lung linh, tôi cắm trại một mình trong khu rừng dọc dòng sông...Tháng 4, tôi đã lênh đênh trên dòng sông Đà đoạn phía trên thủy điện Sơn La...Lần này tôi sẽ chèo từ đập thủy điện Hòa Bình, ngược về phía thượng lưu....

Mọi kế hoạch được tôi chuẩn bị rất nhanh: balo, phao, các thiết bị an toàn, báo hiệu,....

....11h đêm, lang thang trên mạng tìm thêm các thông tin, tình cờ gặp một người bạn, vậy là rủ đi luôn...

Thứ 6-1/7/2011...
Tôi gọi cho Thanh và Giao..Đến 10h mới chốt được đoàn. Thuyền chỉ trở được 4 người nên tôi không thể rủ đông bạn bè của mình được. Giao đang trên tàu về Hải Phòng, xuống ga Gia Lâm và bắt xe ôm quay lại để tham gia chuyến đi. Nếu không có Giao, chắc chắn tôi sẽ đi một mình vì tôi không thể đi cùng với chỉ 1 người con gái (sẽ vô cùng nguy hiểm cho tôi )

Cám ơn những người bạn đi cùng tôi, họ là người mà tôi sẽ không cần phải ăn mặc chải chuốt, không cần phải tỏ ra đáng yêu, không cần phải dùng những từ ngữ hoa mỹ và sáo rống.....Họ là người tôi có thể thể hiện rằng mình là người không hoàn hảo. Tôi tin họ cũng nghĩ vậy, vì chúng tôi đi rất xa...xa nơi ồn ào...để sống rất trung thực.





Bơm thuyền ở bến thủy điện

Vài chú ngỗng uống nước ở cuối bến, sát mép sông


Nguyệt-một thành viên trong đoàn. Vốn là bác sỹ nha khoa nhưng nhổ nhầm răng cho bệnh nhân nhiều quá, lại còn khuyến mại 50% nếu bệnh nhân nhổ cả hàm, còn bệnh nhân nào dùng răng giả do cửa hàng của mẹ chồng cung cấp thì miễn phí 100% luôn....thế nên Bệnh viện cho nghỉ hẳn 2 năm đi học lại.

Những người dân đã giúp chúng tôi về các thông tin, kinh nghiệm quý báu...chúng tôi đang dời bến






Quỳnh Giao thử sức đầu tiên...Chẳng hề đơn giản một chút nào để dừng cái việc là làm cho thuyền quay như chong chóng

Hai anh em cùng hợp sức








Đây là lần đầu tiên chúng tôi tự chèo thuyền nên ai cũng phấn khích....




QUÊN MANG QUE CHỐNG LỀU...ĐÊM ĐẦY SAO...LỬA BẬP BÙNG...RƯỢU THÌ LẠI THIẾU...

Chúng tôi loay hoay mãi để điều khiển còn thuyền dời bến càng xa càng tốt...mà mãi, tôi vẫn nhìn thấy chân đập thủy điện, thấy những người dân ngồi trên bờ nhìn chúng tôi đi. Khi Giao và Nguyệt hỏi tôi đã chèo thuyền bao giờ chưa?. Tôi đã rất tự hào là đã từng làm đắm cái thuyền nan của nhà thằng cu bạn học cấp 2 khi đứng từ trên bờ nhảy xuống...Chuyện đó đã quá lâu rồi...


Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy xiết. Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm! Haizzz...Cái mênh mang sống nước trong cái nhá nhem tối cứ làm người ta dễ nao lòng.


Khoảng 6h30 tối, chúng tôi ghé vào 1 hòn đảo nhỏ, gần như không có các cây to, chỉ có lác đác vài cây ngô bé tý, nhưng cây hoa dại....
Mỗi người một việc, chúng tôi chuẩn bị bữa tối sau khi neo thuyền cẩn thận.


Bức ảnh này mô tả chân thực bóng đêm bao trùm toàn bộ hòn đảo chúng tôi ở, vực nước giữa đảo và bản làng...và toàn bộ không gian xung quanh




Hòn đảo chúng tôi ở cách bản gần nhất khoảng 15 phút bơi thuyền, màn đêm buông xuống, một bên là những ánh đèn điện phát ra từ những ngồi nhà sàn ẩn nấp trong cây, một bên là ánh đèn điện của những vó bè để thu hút tôm cá....Trời không một chút gió nhưng không khí khá mát mẻ và dễ chịu. Trên cao, những cơn gió đang thổi những đám mây trôi xa và bầu trời dần dần hiện ra những vì sao lấp lánh. Cảnh tượng đó thật tuyệt..có lẽ vì nó quá hiếm hoi với những người sống ở những nơi quá ồn ào như chúng tôi. Ánh lửa không làm che khuất một chút nào ánh sáng tinh khiết cuat những vì sao trên kia. Tôi nằm dài lên trên chiếc trại, hai tay gối sau gáy...và tôi nhìn thấy một ngôi sao băng, rất nhanh lướt trên nền trời đen kịt...Tôi đã có một điều ước cho riêng mình!





Giao đã nói cho tôi một chút về kỹ thuật chụp ảnh trong ánh lửa đêm hôm đó. Ánh lửa này rõ ràng đang nhảy múa




...LO SỢ MƠ HỒ....

Có lẽ tôi sẽ không lặp lại điều này trong đời..Đó là tắm một mình vào lúc 8h tối gì đó ở trên dòng sông này. Giao và Nguyệt rõ ràng là rất tàn nhẫn khi không cho tôi tắm cùng.

Dù có đèn pin..nhưng nó không thể soi rõ hết tất cả không gian tối hun hút ngoài kia. Tôi đang tưởng tượng có cái gì đó đang lững lờ trôi về phía mình....chậm thôi..và ánh sáng chỉ đủ sáng đến lỗi chỉ khí nó đến ngay sát gần tôi mới nhìn thấy đó là gì. Tôi tưởng tượng có cái gì đó đang ẩn đằng sau bóng đen kia, nhìn chằm chằm vào mình...

Còn Giao thì khẳng định nhìn thấy hình ảnh nào đó như bóng người phía sau tôi lúc chúng tôi đang cũng nhau chuẩn bị bữa tối...Nó sẽ không ám ảnh nếu như chúng tôi không biết được rằng trước đây có 2 người bị chết đuối không tìm thấy xác ở cái vực nước nằm giữa hòn đảo chúng tôi ở và bản phía bên kia.




5h sáng tôi tỉnh dậy, đầu hơi nhức...Tôi chuẩn bị mái chèo và mang theo các đồ dùng cần thiết để quay trở lại chân đập để lấy que chống trại, đêm qua chúng tôi đã phải ngủ ngoài trời mà không có gì che chắn. Sẽ không ổn nếu chúng tôi muốn kéo dài cuộc hành trình...Nhưng khi chèo được khoảng 100m, tôi không thể tiếp tục do quá mệt nên đành quay lại...

Thật may mắn, tôi đi nhờ được thuyền của một người đánh cá gần đó đi ra giữa dòng sông, nơi của một chiếc thuyền to hơn đang thu mua cá của người dân quanh đó. Tiếng người phụ nữ chủ thuyền oang oang cả một khúc sông...Và tôi mua được 2 con cá chép cho bữa sáng....

Lúc quay ngược lại bến để quay trở về hòn đảo của chúng tôi, tôi phải mất khá nhiều thời gian vì chưa có thuyền nào xuất bến vào giờ đó...Tôi được một người phụ nữ bán vải cho đi nhờ trên đường trở về nhà....Cuộc sống thật thú vị, người phụ nữ này chính là cô giáo Ranh, dạy ở trường tiểu học Thái Thịnh, ngôi trường mà chúng tôi đã đến tặng áo rét và đồ dùng học tập vào tháng 12/2009...Đã gần 2 năm, chúng tôi không còn nhận ra nhau khi mới gặp lại...Tôi hứa một ngày nào đó sẽ đên chơi nhà cô ở Xóm Vôi.


Mặt trời lên, chiếu những tia sáng đầu tiên xuyên qua những đám mây

Hết giấy??????


Khi lên đến đập, tôi đã mua được khá nhiều thứ


Bình mình








Sau khi chuẩn bị song bữa sáng, quá nóng, tôi ào xuống bơi ở dòng sông này. Nước mát lạnh và trong lành.







Một bông hoa dại trên đảo




Ngâm nồi thịt xuống nước cho nhanh nguột, nếu để cái nội nóng này lên thuyền cao su thì vui

Toàn cảnh hòn đảo chúng tôi đã ở đêm qua




HBP: Bài viết được sưu tầm từ website phuot.vn . HBP xin được tác bài gốc ra làm nhiều bài. Đây là phần đầu tiên trong chuyến trải nghiệm của tác giả. HBP xin phép được đặt lại tiêu đề cho hợp với nội dung hbp muốn truyền tải. Đón xem tiếp những phần sau trong thời gian tới

0 nhận xét:

Đăng nhận xét